Thông tin liên hệ
- 036.686.3943
- admin@nguoicodonvn2008.info
Dù thế nào, tôi vẫn thấy yêu cái buồn khe khẽ và dịu ngọt của mối tình tôi và em. Nó là nỗi buồn đẹp, một cái buồn lãng mạn chứ không phải là cái buồn khiến người ta phải sầu buồn, ảo não.
***
Hà Nội, trời đã trở lạnh, những cơn gió bấc từ phương bắc xa xôi khiến con người ta bọc mình trong những chiếc áo len dày cộm, những chiếc áo phao cồng kềnh để sưởi ấm. Không còn vội vã, họ chậm lại, lặng lẽ di chuyển trên những con phố đông lạnh lẽo. Còn tôi, tôi dường như đang lạc đường trong vòng xoáy của nỗi buồn, nỗi nhớ cô đơn.
Tôi từng yêu mùa của sự lạnh lẽo, yêu đắm say mùi hoa sữa nồng nàn trên khắp phố phường, yêu vô cùng những củ khoai, bắp ngô nướng thơm lừng ven đường. Mùa đông lúc đó ấm áp và thơ mộng lắm.
Nhưng kể từ bao giờ, đông trở nên xám xịt, xấu xí mà khắc nghiệt đến thế. Có lẽ, từ khi em bước qua cuộc đời tôi, tựa như tia nắng mỏng manh ngày đông băng giá nhưng nóng bỏng vô cùng.

Tôi không gặp em vào mùa đông, ấy vào một ngày thu, em tươi trẻ, nhiệt huyết và đầy thú vị như những bông hoa cúc nở rộ tháng tám trong tiết học triết khô khan. Ngày ấy, tôi đã say nắng em. Thật bất ngờ, một kẻ ngông như tôi có vô số mối quan tâm khác nhau và em có lẽ đã trở thành ngoại lệ của tôi khi ấy.
Giờ đây, tôi không còn có em trong những ngày gió rét cuối năm này, nhưng chúng tôi đã dành gần như tất cả thời gian vui vẻ cùng nhau trong những ngày đông lạnh lẽo của thời sinh viên ngây ngô ấy. Em từng bước, bước vào trái tim tôi. Càng biết nhiều về em, khoảng cách tôi và em ngày càng thu hẹp, để rồi hình bóng em đã khắc sâu trong tâm trí tôi. Nụ cười của em giống như tia nắng vắt mình qua cửa sổ, chiếu sáng căn phòng tối tăm và trống vắng trong tôi. Em dạy tôi biết vui, biết giận, biết cười, biết khóc.
Ngày qua ngày, tôi luôn muốn ở cạnh em, nhưng sự vô tâm cùng với cái dại khờ của tuổi trẻ lấn át tất cả. Sau bao cuộc cãi vã, tôi cứ thế im lặng, bỏ mặc em, thời gian cứ trôi và rồi cũng không còn cơ hội đến thêm lần nào nữa. Tôi sang Pháp tiếp tục theo đuổi con đường học vấn. Còn em, em cứ thế mà biến mất khỏi cuộc sống của tôi, bông hoa cúc vàng rực rỡ đến đông rồi cũng tàn úa.

Mùa đông Marseille lặng buồn, thâm trầm đến thế. Tiếng chuông nhà thờ khô khốc vang lên, đâu đó là tiếng nhạc noel từ những con phố hoa lệ. Con người nơi đây lạnh lùng và đầy kiêu ngạo. Tôi đơn côi lạc lõng nơi xứ người mà bản thân dần trở thành họ lúc nào không hay.
Ba năm đã qua, tôi vẫn ngẩn ngơ, nhớ lại nụ cười tỏa nắng, nhớ đến dáng vẻ nhỏ nhắn yêu kiều của em, nhớ đến những câu chuyện tâm tình giữa đôi ta, để rồi mà tiếc nỗi thanh xuân đã qua.
Nhưng cho dù thế nào, tôi vẫn thấy yêu cái buồn khe khẽ và dịu ngọt của mối tình tôi và em. Nó là nỗi buồn đẹp, một cái buồn lãng mạn chứ không phải là cái buồn khiến người ta phải sầu buồn, ảo não. Tựa như bản tình ca buồn “Je te laisserai des mots” của Patrick Watson, nó vẫn mãi phảng phất mà vương vấn mãi lòng tôi.
Nguồn tin: Quantrimang.com
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Hướng dẫn chuyển SKKN thành slide thuyết trình
Cách tích hợp Canva vào Claude AI: Tự động hóa thiết kế trong một nốt nhạc
Cách dùng Claude Cowork để tự động audit và tối ưu skill cá nhân theo tuần
Cách kết nối ChatGPT với Google Sheets
Sự khác biệt giữa tự động hóa và AI Agent
Prompt xây dựng bài giảng hoàn chỉnh theo GDPT 2018
Xây dựng agent trong Copilot Studio
Jasper vs Copy.ai: Công cụ AI nào tốt hơn?
5 công cụ AI trong Photoshop tuyệt vời cho người mới bắt đầu chỉnh sửa ảnh
Prompt tạo infographic khoa học về các loài động vật hoang dã
Tìm hiểu về Seedream 5.0 Pro: Mô hình xử lý hình ảnh AI của ByteDance với khả năng chỉnh sửa dựa trên layer
Prompt tạo ảnh chân dung phong cách bìa tạp chí nghệ thuật tối giản
ChatGPT, Claude hay Gemini làm tốt hơn khi trợ giúp build PC?
Hướng dẫn dịch nội dung trên Notion AI
15 prompt quản lý công việc bằng Notion AI
Các mô hình AI tốt nhất cho Agentic Workflow năm 2026
Power Automate vs UiPath: Nên chọn công cụ nào?
Tìm hiểu về Muse Spark 1.1: LLM cạnh tranh mới của Meta
Hướng dẫn lựa chọn và xây dựng đề tài SKKN