Thông tin liên hệ
- 036.686.3943
- admin@nguoicodonvn2008.info
Trưởng thành, tự do, cuộc sống tự lập ư? Nếu biết trước cái giá phải trả là sự cô đơn, trách nhiệm với bản thân, tôi đã không muốn mình lớn lên. Chỉ mong được bé lại, được hồn nhiên nghịch ngợm mà không lo đến nỗi buồn.
***
Cứ mỗi lần ở một mình trong căn phòng, tôi lại nhớ cảm giác đứng giữa dòng người ồn ào, tập nấp. Nhưng khi được ở nơi đông người, tôi lại thèm cảm giác được nằm ườn lười biếng trên chiếc giường quen thuộc. Khó hiểu phải không? Không phải là dấu hiệu của rối loạn nhân cách đâu, mà chỉ là cảm giác mệt mỏi, cảm giác của một người đã già trước tuổi thôi.
Cứ mỗi ngày trôi qua, dành đôi chút thời gian ngẫm lại những gì đã trải qua không ít thì nhiều đều là nỗi buồn, biết rằng không có thất bại sẽ chẳng có thành công, tuy mọi thứ là vì đâu?
Học tập, làm việc, tình yêu, tình bạn hay chỉ là mối quan hệ qua đường, chẳng phải bản thân chúng ta đã nghĩ quá nhiều, hy vọng quá nhiều, tin tưởng cũng không ít. Nhưng rồi để làm gì khi mọi thứ rồi đều bị bỏ lỡ khi đến thời điểm nhất định. Thứ chúng ta sợ, sợ mất đi những thứ quen thuộc, những thứ đã luôn ở bên cạnh chúng ta suốt thời gian vui buồn, hay đơn giản sợ cảm giác hụt hẫng khi vụt mất thứ mình từng nâng niu. Rồi đến khi chỉ còn mình với nỗi cô đơn, trái tim chúng ta lại càng chai sạn hơn, suy nghĩ của chúng ta lại bất cần hơn, sau mỗi lần như vậy, sự mất mát chỉ còn là cảm giác thoáng qua trong suy nghĩ và đơn giản chỉ là “ừ, mất rồi thì thôi, cũng không quá quan trọng”.

Dù ở bất cứ tuổi nào, chúng ta rồi cũng sẽ đi theo một lối mòn, cứ thế đi qua, đi qua những thăng trầm của cuộc sống, sớm đi làm, khuya muộn về đến nhà. Lạc lối, chênh vênh giữa những lựa chọn cho tương lai.
Bạn đã từng có bao nhiêu lần đứng lưỡng lự ngay trước cửa phòng trọ không muốn mở cửa, không muốn bước qua cánh cửa đó như thể bạn đang cố không bước qua một thế giới khác nơi chỉ có sự im lặng buồn tẻ. Đã có bao lần bạn chỉ mong đường về nhà kéo dài như vô tận, đi mãi chẳng hết, hay lựa chọn một con đường khác so với thường ngày, một con đường chưa từng bước qua để tìm kiếm cảm giác mới nhưng rồi lại lạc lối. Rồi những hôm sớm trời, bạn dậy thật sớm, ra khỏi nhà thật nhanh chỉ để được đi ra khỏi căn phòng buồn tẻ, hòa vào dòng người ùn tắc đang cố ườn mình đến công ty, trường lớp.
Tôi có người bạn, cũng chia sẻ với nhau nhiều điều trong cuộc sống, vì công việc không thuận lợi, vì vài mối tình tan vỡ, vì những nỗi đau trong quá khứ mà trở nên lạnh lùng hơn, ít nói hơn, bất cần với các mối quan hệ bên ngoài. Thay vì khóc, cậu chỉ cười nhạt cho qua chuyện, hững hờ lướt ánh mắt vô cảm nhìn mọi thứ diễn ra xung quanh rồi lại tập trung vào thế giới riêng của mình.
Nhìn dáng vẻ của cậu, tôi tự hỏi thời gian qua, cậu đã trải qua những điều gì, cô gái với nét hồn nhiên, luôn tươi cười; giờ lột xác thành một người lạnh lùng, ánh mắt sắc lạnh, góc cạnh; lời nói và hành động dứt khoát, điềm tĩnh. Cuộc sống khiến chúng ta phải thay đổi theo nhiều cách, nó khiến chúng ta gan lỳ, sắt đá hơn nhưng cũng làm chúng ta lạnh lùng, ích kỷ hơn.

Giờ đâu còn là những ngày bé khóc nhè đòi được người bên cạnh dỗ dành, không còn được làm nũng; cũng chẳng còn là đứa nhóc ngây thơ thường mơ được làm siêu nhân hay anh hùng. Rồi đến khi tôi trưởng thành, sẽ xa mái ấm gia đình, để đến với thế giới sô bồ, muôn hình vạn trạng, lạc lõng giữa chốn phồn hoa phố thị, tôi sẽ sợ, sợ vòng xoay của cuộc sống kéo tôi đi xa khỏi những sở thích, đam mê, đi xa khỏi những điều mà tuổi trẻ ước mơ.
Nhớ lại lúc bé, tôi hay nói dối ba mẹ để được đi chơi, được mua cho cây kẹo, món đồ chơi ưa mình thích, chắc ở đây nhiều bạn cũng từng nói dối một hai lần, khi thì nói rằng hôm nay phải đi học thêm để trốn đi chơi, khi thì bảo phải nộp tiền quỹ lớp nhưng lại nói thừa ra vài chục ngàn để mua cuốn truyện, cái bánh khao bạn bè. Nhưng đến khi đi học Đại học, tôi lại nói dối rằng con đi học vui lắm, con vẫn còn tiền, con ăn đầy đủ lắm, nói dối rằng cuộc sống của mình vẫn ổn. Chỉ là không muốn bất cứ ai phải lo lắng cho chúng ta; hay đơn giản là tôi đã quá mệt mỏi khi phải trả lời các câu hỏi này rồi vì vốn chẳng còn sức lực sau giờ làm việc căng thẳng.
Trưởng thành, tự do, cuộc sống tự lập ư? Nếu biết trước cái giá phải trả là sự cô đơn, trách nhiệm với bản thân, tôi đã không muốn mình lớn lên. Chỉ mong được bé lại, được hồn nhiên nghịch ngợm mà không lo đến nỗi buồn.
Ngẫm lại một chút, là vì đâu mà chúng ta lại cứ quay cuồng với những lo toan cuộc sống mà quên đi những sở thích cá nhân, những niềm vui nho nhỏ khi thư giãn. Chẳng phải là bản thân nghĩ quá nhiều, hy vọng quá nhiều, tin tưởng quá nhiều nhưng rồi lại hụt hẫng khi mọi thứ đều bị bỏ lỡ.
Tác giả: Lê La Vỉa Hè - blogradio.vn
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Hướng dẫn tạo bài đọc Reading từ SGK bằng NotebookLM
Hướng dẫn kết nối Copilot với Gmail, OneDrive trên Windows 11
Hướng dẫn cải thiện chất lượng prompt bằng Brisk
Plan Mode trong Cursor là gì? Cách sử dụng Plan Mode trong Cursor
Hướng dẫn cách hủy đăng ký và xóa tài khoản Copilot
5 cuốn sách ai miễn phí mà mọi AI Engineer đều nên đọc
Chọn phương pháp đánh giá agent
Prompt tạo ảnh poster vinh danh nghề giáo
Chạy test và xem kết quả đánh giá agent
Chỉnh sửa các trường hợp kiểm thử trong bộ công cụ test
Hướng dẫn tạo hoạt động bài học cho học sinh trên Canva AI
Cách xây dựng Knowledge Base hiệu quả cho AI Models
Hướng dẫn học trực quan với Visual Learning Gemini
Xây dựng tính năng LLM cho sản xuất
Cách chỉnh sửa hình ảnh bằng AI trong Messenger
AI Slop là gì và vì sao Internet đang ngập nội dung rác AI?
Tạo bộ kiểm thử đàm thoại
Học cách yêu thương bản thân
Karaoke Giọt Nước Mắt Thừa - Nguyên Khôi
Hướng dẫn tạo trò chơi đập chuột trên Canva AI