Tôi và anh ấy

Thứ sáu - 09/01/2026 00:56

Bây giờ, khi kể lại câu chuyện này, tôi vẫn xưng “tôi” và gọi “anh ấy” như ngày đầu. Có những tình yêu không trọn vẹn, không đúng thời điểm, nhưng lại theo người ta suốt cả cuộc đời. Anh ấy là một phần thanh xuân của tôi, dù đi xa, dù không biết ngày gặp lại, vẫn là người khiến tim tôi đau theo một cách rất dịu dàng.

***

Tôi gặp anh ấy vào một buổi sáng rất bình thường ở nơi làm việc. Khi ấy, tôi chỉ nghĩ anh là một đồng nghiệp mới, nụ cười hiền, ánh mắt ấm và cách nói chuyện đủ để khiến người khác cảm thấy dễ chịu. Không ai trong chúng tôi nghĩ rằng, từ những buổi trao đổi công việc ngắn ngủi, từ những lần ở lại muộn hơn người khác một chút, tình yêu lại âm thầm lớn lên lúc nào không hay.

Chúng tôi yêu nhau khi cả hai còn rất trẻ. Tình yêu nơi công sở không ồn ào, chỉ là những cái nhìn lén lút, những tin nhắn vội vàng, những lần giả vờ vô tình ngồi cạnh nhau. Tôi đã từng nghĩ, chỉ cần như thế là đủ. Nhưng tuổi trẻ thì luôn đi kèm với những hiểu lầm và cái tôi quá lớn. Chúng tôi giận nhau vì những điều rất nhỏ, nhưng lại im lặng với những điều rất lớn.

Có một ngày, anh ấy nói muốn ở bên tôi lâu dài. Anh nói bằng giọng nghiêm túc mà tôi chưa từng thấy trước đó. Tôi đã im lặng rất lâu. Không phải vì tôi không yêu anh, mà vì tôi sợ. Sợ tương lai mờ mịt, sợ những lời dị nghị, sợ cả việc đánh đổi quá nhiều thứ. Cuối cùng, tôi đã lắc đầu. Ánh mắt anh hôm ấy buồn đến mức tôi không dám nhìn thẳng.

Rồi anh về lấy vợ. Tôi cũng đi lấy chồng. Hai đám cưới diễn ra như những cột mốc mà cả hai đều bước qua trong im lặng. Tôi tưởng rằng mọi thứ giữa tôi và anh đã kết thúc từ đó.

Nhưng không. Chúng tôi vẫn đi làm chung. Ban đầu là những câu chào xã giao, những khoảng cách được giữ rất cẩn thận. Dần dần, những khúc mắc năm xưa được nói ra, nhẹ nhàng hơn, chín chắn hơn. Không còn trách móc, chỉ còn tiếc nuối. Và rồi, tôi không biết từ lúc nào, trái tim mình lại một lần nữa lạc lối.

Chúng tôi quay lại yêu nhau, trong lén lút và day dứt. Không ai dám gọi tên mối quan hệ ấy, chỉ biết rằng khi ở cạnh anh, tôi vẫn là tôi của những ngày xưa cũ. Hạnh phúc mong manh như sương sớm, đẹp nhưng đầy tội lỗi. Tôi đã từng tự hỏi mình đúng hay sai, nhưng trái tim thì không biết nói dối.

Một năm sau, anh ấy nói sẽ đi nước ngoài. Hôm đó, anh nắm tay tôi rất lâu và nói: “Đợi anh nhé.” Tôi không trả lời ngay. Tôi chỉ nhìn anh, cố ghi nhớ từng đường nét quen thuộc. Tôi biết lời hứa ấy nặng nề đến thế nào, và cả hai chúng tôi đều không còn đủ tự do như trước.

Bây giờ, khi kể lại câu chuyện này, tôi vẫn xưng “tôi” và gọi “anh ấy” như ngày đầu. Có những tình yêu không trọn vẹn, không đúng thời điểm, nhưng lại theo người ta suốt cả cuộc đời. Anh ấy là một phần thanh xuân của tôi, dù đi xa, dù không biết ngày gặp lại, vẫn là người khiến tim tôi đau theo một cách rất dịu dàng.

Nguồn tin: Quantrimang.com

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

  Ý kiến bạn đọc

Trợ giúp

Thông tin liên hệ

Lưu niệm
THỐNG KÊ TRUY CẬP
  • Đang truy cập49
  • Máy chủ tìm kiếm19
  • Khách viếng thăm30
  • Hôm nay9,960
  • Tháng hiện tại117,401
  • Tổng lượt truy cập13,606,327
QUẢNG CÁO
Phan Thanh Phú
Quảng cáo 2
Liên kết site
Đăng nhập Thành viên
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Thăm dò ý kiến

Bạn thấy Website cần cải tiến những gì?

Lịch Âm dương
Máy tính
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây