Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thứ hai - 02/02/2026 21:12

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

***

Đã có lúc em tự hỏi, nếu có thể quay ngược thời gian, nếu ở một ngã rẽ nào đó, em chọn một lựa chọn khác, thì liệu chúng mình có còn gặp nhau hay không. Và nếu không gặp, liệu có tốt hơn cho cả hai?

Em từng nghĩ đến câu hỏi ấy rất nhiều. Nhưng rồi em hiểu ra, có những cuộc gặp gỡ sinh ra không phải để ở lại, mà để dạy ta biết thế nào là rung động đến tận cùng. Nếu được chọn lại, em vẫn sẽ chọn gặp anh. Dù có phải đau thêm bao nhiêu lần nữa, em cũng không hối hận.

Từ ngày anh rời đi, thế giới quanh em chỉ còn lại những khoảng trống. Khoảng trống của một thứ nghiện rất lạ – nghiện xúc cảm sau chia ly, thứ mà ai cũng phải tự mình đi qua, không có lối tắt.

Tình yêu đôi khi chỉ bắt đầu bằng một ánh mắt biết cười. Em vẫn hay mơ về khoảnh khắc anh đứng đó, dưới bầu trời đầy nắng, nhìn em bằng ánh mắt ấm áp đến mức khiến em tin rằng, mình đã tìm thấy một phần còn khuyết của chính mình.

Có lẽ tình yêu của chúng mình lớn lên như thế không ồn ào, không vội vã, mà âm thầm nuôi dưỡng nhau bằng sự ái mộ và thấu hiểu. Nó giống như một nồi nước đặt trên lửa nhỏ. Nước phải nóng lên rất lâu, đến khi sôi trào, rồi mới có thể nguội dần, trở về mặt nước phẳng lặng, không còn rung chấn.

Em đang ở đoạn nguội ấy. Bề ngoài bình thản. Nhưng bên trong, vẫn còn nguyên một cơn bão chưa kịp tan. Khoảng trống không biến mất chỉ vì em cố gắng bận rộn hơn. Nó vẫn ở đó, lặng lẽ, như một chiếc ghế trống trong căn phòng quen, nơi em từng quen với việc có anh ngồi đối diện. Ban đầu, em rất sợ nó. Em sợ những buổi tối dài, sợ sự im lặng, sợ cảm giác không còn ai để kể một ngày đã trôi qua như thế nào.

Nhưng rồi em nhận ra, chạy trốn cũng không khiến nỗi đau ngắn lại. Em bắt đầu học cách sống chung với khoảng trống ấy, chậm rãi và vụng về. Có những ngày em vẫn vô thức quay đầu tìm anh giữa đám đông, có những đêm tim nhói lên chỉ vì một mùi hương quen, hay một bản nhạc cũ vô tình vang lên, em vẫn vô thức pha dư một ly cà phê, rồi mới chợt nhớ ra, người từng uống cùng em đã không còn ở đó nữa. Em không còn tự trách mình vì những khoảnh khắc yếu lòng đó nữa. Em hiểu, yêu sâu thì nhớ lâu, và điều đó không sai.

Khoảng trống dạy em nhiều hơn em từng nghĩ. Dạy em lắng nghe chính mình, dạy em đối diện với những phần mong manh nhất mà trước đây em đã vô tình giấu đi sau một cái nắm tay. Em học cách uống cà phê một mình mà không thấy lạc lõng, học cách đi qua những con đường cũ mà không cần cố quên, học cách chấp nhận rằng có những người chỉ ở lại trong đời ta bằng ký ức.

Hoàng hôn buông xuống rất khẽ, như thể sợ làm đau những điều còn dang dở. Bầu trời ngả dần sang một màu cam nhạt, ánh sáng loang ra trên những ô cửa kính cũ, mỏng và dịu như một cái chạm rất nhẹ. Mặt đường sau cơn mưa sớm còn ướt, phản chiếu bầu trời đang tàn ngày thành những mảnh sáng vụn, long lanh mà mong manh. Gió thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước, làm lòng người chùng xuống một nhịp, không buồn hẳn, cũng chẳng vui trọn vẹn.

Rồi mưa đến. Không vội vã. Không ồn ào. Những hạt mưa rơi chậm, chạm lên mái hiên, lên vai áo, lên khoảng không vừa kịp tối. Cơn mưa ấy giống như một lời thì thầm muộn màng của ngày, đủ để làm dịu đi ánh hoàng hôn đang tắt, đủ để che đi những khoảng trống trong lòng người bằng một màn nước mỏng. Em đứng yên, để mưa ướt mi, để ánh chiều tan dần trước mắt, cảm giác như mọi điều từng rực rỡ cũng đang lặng lẽ rút lui, nhường chỗ cho sự im lặng rất thật.

Trong khoảnh khắc ấy, em chợt hiểu, có những vẻ đẹp sinh ra không phải để níu giữ. Chúng chỉ ở lại vừa đủ lâu để ta kịp rung động, rồi tan đi, như hoàng hôn sau mưa, như một người từng bước vào đời em bằng tất cả dịu dàng, rồi rời đi khi ánh sáng vừa kịp tắt.

Nếu con người cứ mải miết đi mãi mà không chịu dừng lại đôi chút, có lẽ chúng ta đã vô tình bỏ lỡ rất nhiều khoảnh khắc đẹp đẽ của cuộc sống. Nếu cuộc đời này chỉ có hạnh phúc hiện diện, con người ta sẽ chẳng thể nhận ra sự hữu hạn của kiếp người, để rồi biết trân trọng và vui sống cho từng phút giây mong manh của hiện tại.
Và nếu không có chất liệu của nỗi buồn, đôi mắt em có lẽ đã chẳng thể nào thấu hiểu hết vẻ đẹp lặng lẽ của ánh hoàng hôn. Anh vẫn luôn là niềm sáng tác của em. Anh là lý do để em viết, là lý do để em soi chiếu lại chính mình. Dù anh đã rời đi, em vẫn yêu anh một tình yêu không còn cần đối thoại, không cần nắm giữ.
Em nuôi lớn tình yêu ấy bằng sự tỉnh thức từ bên trong: không sở hữu, cũng không cần có được. Trái đất vẫn dịch chuyển theo đúng quỹ đạo của nó, xuân hạ thu đông rồi lại xuân. Giống như hoa cỏ trong sân, trước nở rồi héo tàn, lá trên cành đâm chồi nảy lộc, rồi cũng đến lúc lìa cành.

Không có bữa tiệc nào là không tàn. Dù chẳng đành lòng, con người ta vẫn phải nén lòng nói ra một lời từ biệt. Cho dù tâm không cam, lòng không nguyện, vẫn có những việc không thể nào thành toàn, và có những người chẳng thể nào ở bên nhau. Và anh là một trong những người như thế ở lại trong em, nhưng không ở lại cùng em.

 

Tác giả: Đông Thảo - blogradio.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

  Ý kiến bạn đọc

THỐNG KÊ TRUY CẬP
  • Đang truy cập98
  • Máy chủ tìm kiếm12
  • Khách viếng thăm86
  • Hôm nay15,693
  • Tháng hiện tại184,602
  • Tổng lượt truy cập14,041,966
QUẢNG CÁO
Phan Thanh Phú
Quảng cáo 2
Liên kết site
Đăng nhập Thành viên
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Thăm dò ý kiến

Bạn thấy Website cần cải tiến những gì?

Lịch Âm dương
Máy tính
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây