Thông tin liên hệ
- 036.686.3943
- admin@nguoicodonvn2008.info
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
***
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Cuộc sống của chúng ta cứ luôn xoay vần, chẳng chờ đợi một ai, cũng chẳng níu giữ bất cứ ai. Khi bạn dừng lại thì liệu, đó có phải là dấu chấm hết cho cuộc đời bạn?
Thuở còn bé, người ta thường hay hỏi câu “ước mơ sau này của con là gì?”, lúc đó mình đã rất ngưỡng mộ các bạn có cho mình những ước mơ cụ thể như vậy. Còn mình, mình lại chẳng biết sau này muốn làm gì, chỉ biết rằng khi ấy việc duy nhất mình phải làm - là học thật giỏi. Nhưng sức học của mình cũng không phải quá cao siêu gì, mình chỉ học trong khả năng của bản thân, một phần cũng vì mình không được chăm chỉ cho lắm giống như chị của mình nên thành tích chỉ ở tầm trung. Thời gian cứ thế qua đi, cho đến những năm học cấp ba, mình mới bắt đầu tiếp xúc với tiểu thuyết mạng và rồi bắt đầu hứng thú với nó. Mình mải mê với những trang truyện, sau đó còn tập tành viết truyện như người ta, trộm vía tác phẩm đầu tay cũng được vài nghìn lượt xem, cũng vui dữ lắm. Đó là một trong những sở thích hiếm hoi giúp mình giải tỏa căng thẳng sau những giờ học mệt mỏi và guồng quay của việc ôn thi đại học.

Đến khi lên đại học, mình lại lao vào việc học chuyên ngành ngôn ngữ, tạm gác lại đam mê của bản thân nhưng dường như ngọn lửa ấy vẫn chưa bao giờ tắt. Trước đây mình luôn cho rằng mình không có năng khiếu viết văn, mình học cũng không giỏi văn thật, tất cả những gì mình viết ra đều là theo bản năng và cảm xúc nên mình chưa từng nghĩ sẽ đi theo con đường này. Lúc đó mình đang mơ một giấc mơ màu hồng sau khi tốt nghiệp sẽ làm phiên dịch, kiếm thật nhiều tiền, đưa gia đình đi du lịch khắp nơi nhưng thực sự mình vẫn cảm giác rất mơ hồ, nó dường như chưa phải là điều mình muốn. Lại một lần nữa, con đường “học thật giỏi” để có một công việc ổn định được vẽ nên. Mình vẫn đi đúng lộ trình đó, tuy rằng con đường học vấn của mình không rực rỡ như chị nhưng mình muốn một lần khiến mẹ tự hào nên đã cố gắng dốc hết sức lực vào bốn năm cuối cùng này.
Bốn năm sau mình lại vỡ mộng vì đại dịch covid, rồi cũng nhận ra giấc mơ kia không hoàn toàn màu hồng như người ta vẫn tưởng. Giữa sự chơi vơi ấy, mình tìm thấy một đam mê mới, dung hòa với đam mê đã tạm gác lại kia - sau chừng ấy năm cũng tìm được thứ mình thực sự muốn làm. Mình như một con thuyền căng buồm lao ra ngoài khơi xa, dù có bị sóng đánh, dù có gặp bão bùng vẫn tiếp tục đứng dậy tiến về phía trước. Mình chẳng ngại bị chê trách, không ngừng học hỏi, tự trau dồi bản thân, tìm tòi và thử sức với nhiều lĩnh vực mới lần đầu tiếp cận. Càng đào sâu mình lại càng thích thú và chìm đắm vào đó. Dù cho nó không đem lại cho mình một nguồn thu lớn nhưng những gì có được suốt những năm tháng miệt mài ấy, có thể nói là cả một “gia tài” đối với mình. Chỉ có chính bản thân mình mới hiểu rõ nhất, mình đã đánh đổi và đạt được những gì, chẳng hy vọng một ai có thể hiểu và nhìn nhận một cách xứng đáng.
Tuy nhiên khi người ta cho rằng kết quả của mình chẳng mang lại điều gì, và vạch ra cho mình một con đường “ổn định” khác, tiếp tục trở thành cái bóng của người đó, mình không cam tâm, mình phản kháng. Thậm chí mình chỉ muốn đi đến một nơi thật xa, để không bị chất vấn, không bị áp đặt, không phải trả lời cho câu hỏi “muốn gì” và “là ai”. Đã bao nhiêu lần mình hoài nghi, hoài nghi con đường bản thân đã chọn, chấp nhận bỏ ngoài tai những lời phán xét, kiên định bước tiếp hành trình này. Những gì mẹ kỳ vọng, mình cũng đã trả lại một cách xứng đáng, hơn hai mươi năm cuộc đời mình luôn sống vì người khác, lúc này mình chọn sống vì bản thân liệu có phải là ích kỷ…? Mình cứ chạy theo hoài bão và mộng tưởng mà không màng đến tương lai, liệu có sai…?
Dạo gần đây, trên mạng nổi lên một câu hỏi rằng “Liệu cả đời không rực rỡ thì sao?”, ừ nếu không rực rỡ thì sao nhỉ? Không rực rỡ cũng được, nhưng sống trọn một cuộc đời đúng nghĩa, không nuối tiếc, không làm hại ai, không hổ thẹn với chính mình. Để một khi không còn trên đời này nữa, không phải hối hận nói câu giá như, không thấy có lỗi với bản thân mình vì sao không làm cái này, không làm cái kia. Muộn cũng được, nhưng đã tìm thấy, không giàu sang cũng được nhưng vẫn hạnh phúc, không công thành danh toại nhưng vẫn tự hào về những gì mình đã làm. Chẳng cần là cái bóng của ai, chẳng cần rực rỡ vì ai. Khi cả thế giới quay lưng lại với bạn, thứ duy nhất bạn có thể tin tưởng - chỉ có chính bản thân mình!
Tác giả: Cao Đồng - blogradio.vn
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Vị trí dữ liệu trong Copilot Studio
Tạo agent cơ bản và xuất bản lên Microsoft Teams
Cách viết prompt Perplexity hiệu quả
Khám phá những chủ đề bài học trong các chatbot cơ bản
Nâng cấp lên Copilot Studio Unified Authoring
Prompt xây dựng thương hiệu cá nhân cho trang Facebook
Tìm kiếm hỗ trợ và gửi phản hồi cho Copilot Studio
5 mẹo biến OpenAI Codex thành AI Coding Agent mạnh mẽ hơn
Prompt học ngoại ngữ 1-1 cho người đi làm trên Claude
Trạng thái bảo vệ Agent runtime
Lưu trữ dữ liệu địa lý trong Copilot Studio
Prompt tạo logo phong cách 3D cinematic trên ChatGPT
Hướng dẫn sử dụng tính năng Space trong Perplexity AI
Prompt hướng dẫn viết content Facebook bằng Claude
AI hoạt động kém khi thiếu context: Nguyên nhân và cách khắc phục
Hướng dẫn viết prompt tạo JD tuyển dụng ngắn gọn bằng AI
Hướng dẫn tạo trò chơi truy tìm manh mối trên Genially
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Tổng quan về Copilot Studio
Cách viết prompt tạo tiêu đề hấp dẫn bằng AI