Thông tin liên hệ
- 036.686.3943
- admin@nguoicodonvn2008.info
Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.
***
Chiều hôm ấy, thành phố đổ mưa. Những giọt nước rơi lặng lẽ trên mái hiên, như thể đang cố giấu đi một câu chuyện chưa kịp kể. Tôi đứng dưới trạm xe buýt cũ, tay nắm chặt tờ giấy đã nhàu — một lời hẹn, hay có lẽ là lời từ biệt. “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước.” Dòng chữ nghiêng nghiêng ấy, tôi đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần, đến mức từng nét mực như in hằn vào trí nhớ.
Ngày tôi tốt nghiệp đại học, bầu trời cũng có mưa. Không phải cơn mưa nặng hạt như hôm nay, mà là thứ mưa lất phất, đủ để làm ướt vai áo, đủ để khiến người ta chần chừ không bước nhanh hơn. Tôi đứng giữa sân trường, trong tiếng cười nói rộn ràng của bạn bè, mà lòng lại trống trải đến lạ. Tôi đã chờ từ lúc buổi lễ bắt đầu cho đến khi những hàng ghế dần trống. Tôi đã nghĩ, có lẽ bạn sẽ xuất hiện vào phút cuối, mỉm cười như mọi khi, giơ tay vẫy tôi giữa đám đông.
Nhưng không. Chỉ có cơn mưa nhạt dần, và tờ giấy trong túi áo trở nên mềm đi vì ẩm ướt. Khi ấy, tôi không hiểu “đài vinh quang” là nơi nào. Là một sân khấu rực sáng? Một danh hiệu đáng tự hào? Hay chỉ là một tương lai mà cả hai từng tin rằng sẽ có nhau? Thời gian trôi.
Giờ đây, giữa những bộn bề cuộc sống, tôi gần như quên hẳn những lời nói ngày nào. Những ngày chạy vội giữa công việc, những ước mơ được gấp lại gọn gàng như một tờ giấy cũ cất ở đâu đó trong ký ức mà chẳng mấy khi mở ra. Có lẽ với tôi, điều vinh quang nhất bây giờ không phải là đứng trên bục cao để vạn người ngước nhìn, mà là những buổi sáng thức dậy, thấy lòng mình đủ bình yên để bước tiếp. Là khi nhìn lại, tôi biết mình đã không bỏ cuộc dù chẳng ai chứng kiến.

Mưa tạnh. Xe buýt điện dừng, cập trạm đón hành khách. Người lên, kẻ xuống như cuộc đời vậy. Không ai ở lại mãi trên một chuyến đi, cũng chẳng ai biết trước điểm dừng của người khác.
Có những hành trình nuôi ta lớn. Hành trang mang theo là những kỷ niệm khó vơi. Kỷ vật chỉ là vài điều vụng vặt một tờ giấy cũ, một lời hứa chưa trọn, một ánh nhìn từng rất quen. Và có lẽ, những người ta gặp trong đời chính là hương hoa tỏa ngát giữa mùa nở rộ đến đúng lúc, đẹp rực rỡ, rồi lặng lẽ rời đi, để lại trong ta một mùi hương mà năm tháng cũng không thể xóa nhòa.
Tôi bước lên xe. Chiếc ghế gần cửa sổ vẫn còn trống. Thành phố sau cơn mưa trở nên dịu dàng hơn, những vũng nước nhỏ phản chiếu bầu trời vừa kịp sáng. Tôi tựa đầu vào kính, nhìn dòng người lướt qua như những mảnh ký ức chắp nối. Tờ giấy trong tay đã cũ đến mức chỉ cần buông nhẹ là có thể rời đi. Tôi không giữ lại nữa... Không phải vì quên, mà vì đã đến lúc không cần phải giữ.
Xe chuyển bánh. Trong một khoảnh khắc rất khẽ, tôi tưởng như có ai đó vừa ngồi xuống bên cạnh. Một cảm giác quen thuộc đến mức tim tôi chợt lỡ nhịp. Tôi không quay sang. Chỉ mỉm cười:
“Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước.” Lần này, câu nói ấy không còn là một lời hứa dang dở, mà như một lời nhắc dịu dàng rằng mỗi người đều đang đi trên con đường của riêng mình.
Xe đi qua những con phố dài. Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy chính mình phản chiếu không còn là cô sinh viên năm nào đứng chờ trong mưa, mà là một người đã học cách đi tiếp. Còn bạn, ở đâu đó trên hành trình này, có lẽ cũng đang bước về phía “đài vinh quang” của riêng mình. Và biết đâu, vào một ngày nào đó, trên một chuyến xe bất kỳ, giữa những người xa lạ chúng ta sẽ nhận ra nhau. Hoặc cũng có thể… không. Nhưng điều đó, dường như không còn quan trọng nữa.
Tác giả: Mai Hoàng Phú - blogradio.vn
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
AI Burnout là gì? Vì sao AI có thể khiến bạn làm việc nhiều hơn và kiệt sức
OpenAI Presence: Nền tảng AI agent dành cho doanh nghiệp chính thức ra mắt
Xu hướng tự động hóa AI năm 2026: Từ chatbot đến hệ điều hành
TOP công cụ AI chuyển ảnh thành tranh vẽ
Prompt AI biến logo thành mô hình nhựa 3D siêu chân thực
Top 5 MCP Server tốt nhất để xây dựng AI Agent hiệu năng cao năm 2026
Khi thêm Copilot vào Microsoft Office 365 thì bạn sẽ có thể tận dụng Copilot để hỗ trợ làm việc với các ứng dụng văn phòng, như dùng Copilot trong PowerPoint chẳng hạn. Copilot sẽ giúp bạn thêm ý tưởng sáng tạo cho slide nội dung PowerPoint, hay sửa
TOP cách tận dụng AI Agent hiệu quả trong môi trường làm việc
Tiết kiệm thời gian đọc tài liệu với tool tạo âm thanh trong Google Docs
Khám phá Gemini trong Google Docs: Công cụ AI viết văn bản nhanh hơn
SDK vs API: Khác nhau như thế nào?
Kết nối với Foundry IQ từ agent trong Copilot Studio
Hướng dẫn tạo bảng Google Docs bằng Gemini từ A đến Z
Prompt tạo sổ tay giáo viên các cấp học
Top 7 MCP Client tốt nhất để khai thác sức mạnh của AI Agent
Gemini Omni có thể tạo video tốt đến mức nào?
Hướng dẫn sử dụng Copilot trong Excel
Jasper vs ChatGPT: Công cụ AI nào tốt hơn?
Hướng dẫn viết prompt ChatGPT giúp tiết kiệm token, chi phí và nhận được câu trả lời tốt hơn
Cách huấn luyện ChatGPT bằng dữ liệu riêng