Thông tin liên hệ
- 036.686.3943
- admin@nguoicodonvn2008.info
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
***
Tôi ngồi bên khung cửa sổ, nhìn mưa rơi ngoài phố mà chẳng thấy gì ngoài khoảng trống. Tiếng xe, tiếng người, tiếng mưa… tất cả hòa thành một thứ nhạc nền lặng lẽ, như nhắc tôi rằng mọi thứ vẫn tiếp diễn, chỉ có tôi là dừng lại. Tôi không biết tại sao mình cứ giữ thói quen ngồi đây, giữa thế giới đầy chuyển động, mà lòng thì đứng im. Có lẽ là để nhớ, hoặc để tự nhủ rằng một ngày nào đó, tôi sẽ hiểu.
Tôi nhớ những lần em ngồi đối diện tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi mà chẳng cần nói gì. Lúc đó, tôi cứ nghĩ mình hiểu em. Tôi nghĩ rằng tình yêu là việc ở đó, là đồng hành, là không bỏ đi. Tôi chưa từng biết rằng đôi khi, chỉ đứng đó thôi là chưa đủ. Rằng im lặng đôi khi là vách ngăn, chứ không phải sự tôn trọng.
Tôi thấy em trong trí nhớ mình nhiều hơn là trong hiện tại. Những tin nhắn chưa bao giờ được trả lời, những câu nói nhỏ mà tôi bỏ qua, những ánh mắt chờ đợi mà tôi không đáp lại. Tôi nghĩ mình không sai, vì tôi không làm điều gì tệ. Nhưng giờ đây, tôi nhận ra tôi sai. Sai vì tôi không bao giờ thấy, không bao giờ chạm, không bao giờ để tình yêu ấy sống. Tôi đã yêu theo cách của tôi, nhưng em chưa từng cảm nhận được.
Tối hôm ấy, tôi ngồi một mình trong căn phòng tối, nghe tiếng đồng hồ tích tắc. Tôi bắt đầu ghi nhớ lại mọi thứ: lần em cười, lần em giận dỗi, lần em hỏi tôi có yêu hay không. Tôi không trả lời được, tôi đã không trả lời được. Tôi cứ nghĩ rằng tình yêu đủ lớn sẽ tự hiểu, tự đi qua những im lặng. Nhưng không nó chỉ biến mất.

Tôi bước ra đường, nhìn những ánh đèn vàng phản chiếu trên mặt đường ướt. Tôi tự hỏi mình đã làm gì sai. Câu trả lời đến nhẹ nhàng, như mưa rơi lất phất: tôi không làm gì sai cả. Tôi chỉ… không làm gì đúng. Tôi không biết yêu. Tôi chưa từng biết. Tôi chỉ biết giữ em ở cạnh, nhưng lại để em cô đơn từng ngày.
Ngày hôm sau, tôi đi ngang qua quán cà phê nơi hai người từng ngồi. Tôi đứng ngoài, nhìn vào bàn trống, nghe tim mình như nghẹn lại. Tôi nhận ra điều gì đã mất không phải là em, mà là khả năng của tôi để yêu. Tôi đã luôn nghĩ rằng yêu là cảm giác, là sự rung động, là sự hiện diện. Giờ tôi hiểu rằng yêu còn là trách nhiệm, là dấn thân, là cho người kia thấy họ quan trọng, là không để họ cô đơn khi vẫn còn ở bên.
Tôi không biết em bây giờ ra sao. Tôi không biết em có nhớ tôi hay không. Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
Tác giả: Hà Chichi - blogradio.vn
Ý kiến bạn đọc
Những tin cũ hơn
Người mang gió
Data Engineering trong kỷ nguyên LLM: Những điều cần biết
Hướng dẫn sử dụng Genspark AI tạo slide cực đẹp
Thiết kế infographic trên Gamma AI chỉ bằng câu lệnh
Hướng dẫn dùng Codia AI trên Canva tạo thiết kế cực nhanh
7 mẹo dùng ChatGPT để tự động hóa công việc dữ liệu
Cách sử dụng ChatGPT để phát hiện các trò lừa đảo phishing
Cách sử dụng Claude AI để viết công thức Excel tức thì
Cách sử dụng Claude AI để viết công thức Excel tức thì
Cách chia sẻ NotebookLM công khai
5 mẹo biến OpenAI Codex thành AI coding agent mạnh mẽ hơn
Prompt tạo câu hỏi gợi mở và kiểm tra trên NotebookLM
Hướng dẫn tự tạo chatbot ôn tập cho học sinh trên Mizou
Prompt tạo ảnh mô phỏng phi hành gia Artemis II
Hướng dẫn thiết kế game thể thao trí tuệ
7 công cụ tạo website AI tốt nhất năm 2026
Lý do nhiều người vẫn sử dụng Grok thay vì ChatGPT hay Claude
7 cách kiếm tiền bằng AI trong năm 2026
Hướng dẫn xóa ảnh và video đã tạo trên Meta AI
Prompt mẫu thiết kế hoạt động học tập trên NotebookLM